Linh Hồn Tội ác

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Linh Hồn Tội ác

Bài gửi by  on Wed Apr 25, 2012 1:07 am

[center]Chương 1[/center]
Mấy hôm sau, mưa đập mạnh vào cửa kính giảng đường. Giáo sư Thompson đọc bài giảng của mình bằng giọng đều đều khiến một nửa số sinh viên chìm trong giấc ngủ sâu. Giữa những khuôn mặt ấy, Juliette Lafayette lơ đễnh nghe giảng, mắt nhìn ra khung cảnh xám xịt và ẩm ướt trải dài phía bên ngoài cửa sổ. Tâm trí cô lang thang về phía California, nơi bố mẹ cô đã chuyển tới sống cách đây hai tháng. Ông Ted Lafayette được thăng chức, và nhân dịp được chuyển đến San Diego này, bà Alice vợi ông dự định thay đổi nơi làm việc để lấy lại nhiệt huyết mà công việc đơn điệu nhàm chán đã làm tiêu tan trong bà, vì thế bà theo chồng đến miền đất nhiều ánh nắng mặt trời hơn. Juliette đã lớn lên ở đây, ở Portland, những người bạn ít ỏi của cô cũng ở đây, cùng với tất cả dấu mốc trong đời, vì thế cô không muốn đi theo bố mẹ. Ở góc độ nào đó, cô là người giữ nhà. Sống một mình trong ngôi biệt thự rộng lớn như thế này không phải là chuyện dễ dàng, nhưng sự cô đơn nằm trong tính cách của cô, cô thích độc lập, đến mức vì nó cô thường phải trả giá bằng việc chia tay với bạn bè, mặc dù cô có rất ít bạn. Khó khăn nhất không phải là cảm thấy cô đơn – mặc dù ban đêm có lúc cô cảm thấy khiếp sợ vì những thứ nhỏ nhặt nhất – mà là tự đặt ra cho mình một cuộc sống quy củ. Không ngủ dậy vào bất kỳ giờ nào, chăm sóc nhà cửa, và nhất là ăn uống đầy đủ. Juliette không thể nấu nổi những món cầu kỳ mà không có lý do, cô thường ăn ít và ăn gì cũng được, miễn là nấu nướng đơn giản. -Chúng ta có thể nói về ba giai đoạn của hội chúng Stockholm… Tiếng giáo sư Thompson đột nhiên vang lên như tiếng ma. “Mình phải tập trung một chút nếu không muốn bị đuổi học ngay từ đầu năm”, Juliette tự nhủ và chớp chớp mắt để tỉnh hẳn khỏi giấc mơ. Những tiếc cười vọng đến từ hành lang, giáo sư Thompson bực bội nhìn nhanh ra cửa rồi nói tiếp: -Giai đoạn đầu tiên trong việc bắt con tin chính là sự phát triển của stress, phần lớn là cấp tính. Rồi đến giai đoạn tạm giữ, khi kẻ bắt con tin tống tiền: giai đoạn vô nhân tính, các con tin chỉ là hàng hòa. Nhưng cũng chính vào thời điểm này diễn ra sự đồng nhất hóa với kẻ bắt cóc, khi con tin dần dần vượt qua nỗi sợ chết và bắt đầu có thiện cảm với kẻ bắt cóc. Và cuối cùng là giai đoạn hậu quả khi xuất hiện stress hậu chấn thương hay hiện tượng trầm cảm. Juliette bị thu hút bởi thái đọ kỳ cục này. Làm thế nào mà những người bị bắt cóc và giam giữ ngoài mong muốn lại có thể có thiện cảm với kẻ bắt cóc họ ? Khi giáo sự Thompson nói về trường hợp một phụ nữ yêu kẻ bắt cóc mình và cuối cùng đã lấy hắn, Juliette không thể nhịn được cười. “Cứ như là trong phim của Hollywood ấy”, cô tự nhủ. “Chỉ thiếu Kevin Costner trong vai kẻ xấu nữa là đủ để quay toàn bộ phim! Thực tế thường vượt xa khả năng tưởng tượng.” Mười phút cuối của buổi học trôi qua nhanh chóng. Juliette tới bãi đỗ xe của sinh viên và chui vào chiếc Coccinelle nhỏ. Mưa đã ngừng rơi trước đó vài phút. Cô đi về phía Nam thành phố, trên đường đi, cô dừng ở một cửa hàng Seven-Eleven để mua vài chai bia. Giống như tất cả các tối thứ Tư hàng tuần, cô đến nhà bạn gái thân nhất của mình, Juliette và Camelia không giống nhau chú nào, ít nhất là theo các tiêu chí chung. Juliette hai mươi ba tuổi, còn Camelia đã ba mươi hai. Juliette thích ở nhà một mình, còn Camelia thích đi chơi, cô đã từng kết hôn trong năm năm. Nhưng khi nói chuyện với nhau, giữa họ có một sự hòa hợp chân thành. Cho dù là chủ để gì, câu chuyện của họ đều có những điểm chung, và các buổi tối thường kéo dài đến rất khuya. Chiếc Coccinelle dừng lại trước một ngôi nhà màu sơn đã cũ. Camelia mở cửa. Đó là một phụ nữ cao lớn với những lọn tóc vàng dài chỉ tự nhiên ở hình thức xoắn của chúng. Một nụ cười thoải mái khiến khuôn mặt cô rạng rỡ khi thấy Juliette tới. -Chào em gái xinh đẹp! -Chào chị, sắp đến tháng Mười, trời cũng sắp lạnh rồi, Juliette nói rồi vội vã bước vào nhà. -Chị sẽ đốt lửa trong lò sưởi, em ngồi xuống đi. Juliette nhíu mày khi thấy làn da nâu của Camelia. -Em tưởng chị đã thôi chiếu tia cực tím rồi chứ, cô nói. Không tốt cho da chị đâu! -Cứ cho đây là thú vui cuối cùng sau mùa hè. Chị đã làm món sa lát mề vịt, kiểu ẩm thực Pháp cao cấp! Để em nhớ về gốc gác của mình. -Ừm…Trong nhà chỉ còn bố em nhắc tới chuyện này. Em nghĩ đây là một kiểu thích làm sang, khoe ta đây có ông bà người Pháp. Cứ như đó là một đặc quyền, kiểu như mang dòng máu hoàng tộc. Juliette đặt bia lên bàn trong bếp. Một chiếc ti vi đang bật đâu đó trong nhà tiếp tục phát đi bản tin. -Bố mẹ em thế nào ? Camelia hỏi. -Bố mẹ em vừa gọi điện tối hôm qua, mẹ rất thích ở đó, hơi khó quen với cái nóng, nhưng không sao. Còn bố em làm việc rất nhiều, ông hay về muộn và thường phải làm việc cả trong hai ngày nghỉ cuối tuần. Mẹ em bảo điều ngạc nhiên nhất là người California có tâm tính khác hẳn. -Em chưa bao giờ tới California hay sao ? Camelia ngạc nhiên hỏi trong khi sắp đĩa lên một chiếc khay. -Chưa, chị biết đấy, em và các chuyến đi … Em chưa đi nhiều ra khỏi bang Oregon. Camelia đặt hai tay lên hông và lắc mạnh người. -Thế thì hãy mua một bộ áo tắm mới, cuối tuần này chị sẽ đưa em tới Los Angeles và các bãi biển chật kín đàn ông đầy cơ bắp. -Chật kín vào cuối tháng Chín sao? -Ôi, em của tôi, đó chính là tâm tính California, một người California thực sự không để ý đến mùa. Mà lúc nào anh ta cũng ở bên trên, em hiểu chị định nói gì chứ … Juliette không để ý đến nhận xét hơi tục đó và chỉ đám ngắn gọn: -Chị biết đấy, các bãi biển không hợp với em lắm. Camelia nhìn thẳng vào mắt Juliette. -Juliette, một ngày nào đó, em cần phải yêu thích cái mà tất cả mọi người trên thế gian này đều làm, hoặc là hãy chờ đến lúc kết thúc cuộc sống ẩn cư của em và bị mọi người quên lãng! - Dù sao em cũng sẽ không tự ép buộc mình! Em thấy thật ngớ ngẩn khi cả ngày ăn mặc hở hang, gần chết vì nóng, để thu hút sự chú ý của đám đàn ông cần sex, và với làn da bị dãn ra vì muối biển. Có thể nghĩ như thế là không hợp thời, nhưng xin lỗi, em không thể làm gì khác. Camelia nhìn cô với ánh mắt khoan dung rồi gật gật đầu. - Đúng là không thể thay đổi được em. Thôi, hãy giúp chị mang tất cả những thứ này vào phòng khách đi. Hai người sắp đặt đĩa lên một chiếc bàn rất đẹp bằng kính màu tối. Nhà của Camelia không chỉ rất rộng, mà còn được bày biện nội thất cầu kỳ. Khoản tiền chu cấp của người chồng cũ giúp cô có thêm khả năng tài chính để đáp ứng những sở thích xa xỉ. Họ ăn tối ngon miệng, uống rất nhiều rượu vang. Khoảng 10 giờ, cả hai cảm thấy hơi say và chuyển ra ngồi trước tivi. Juliette tự dưng bật cười, trong khi Camelia thích thú bình luận về các nhân vật khờ khạo trong một bộ phim hài tình huống. Cả hai cười trong suốt hơn một giờ đông hồ, chỉ tạm ngừng để uống thêm cốc rượu hay để chuyển kênh. Camelia thường thích nhắc đi nhắc lại rằng cô là sản phẩm của một trục trặc xã hội, vì cô được thành hình trong lần New York bị mất điện kéo dài vào năm 1965. Cô luôn miệng phê phán vai trò ngớ ngẩn của truyền hình hiện đại khiến Juliette phải cười phá lên. - Chị cứ nguyền rủa cái tivi từ hơn một giờ rồi, cô nhận xét, nhưng chị lại suốt ngày ngồi xem nó! - Đó là vì chị không tin những gì chị xem, chị tiếp tục tìm một chương trình thông minh… Những tràng cười càng to hơn. Gần nửa đêm, Juliette quyết định đã đến giờ về nhà. Camelia nói đi nói lại rằng Juliette không nên cầm lái và hãy ngủ lại ở phòng ngủ dành cho khách, nhưng cô từ chối. Juliette hứa sẽ lái xe rất chậm và cẩn thận, mặc dù khoảng cách không đáng kể, nhà cô chỉ cách đây hơn một cây số, phía trên đồi. Đứng trên thềm, Camelia giơ tay chào tạm biệt rồi quay vào đi ngủ. Juliette xuống hết các bậc thang đến tận phố, tranh thủ tận hưởng , không khí trong lành của đêm để tỉnh táo lại. Cô cảm thấy chếnh choáng, nhưng hơi rượu chỉ nhẹ thôi, cô cho là mình vẫn có thể lái xe được. Tự cảm thấy chân đang lê bước, cô thở thật mạnh để cơ thể hoạt bát hơn. Cô đặt tay lên lan can cầu thang rồi ngắm nhìn những ngôi nhà và vườn tược nhấp nhô bên dưới. Đằng xa, sông Willamette cắt ngang trung tâm thành phố như một dải lụa đen. Sự tương phản rất ấn tượng, đứng trên cao, Juliette bao quát được toàn bộ Portland rực sáng, tất cả các tòa nhà cao tầng và các con phố nhộn nhịp. Thế nhưng cô không thấy gì sống động cả, chỉ là một đám ánh sáng vô hồn. “Ý nghĩ thật đúng lúc! Cô nghĩ. Đã qua nửa đêm, và mình thấy chán khi ngắm cảnh thành phố, ngày càng đau buồn!” Thôi không nhìn quang cảnh đã thuộc lòng, Juliette băng qua phố, đi qua chiếc xe bán tải đỗ ở đó và lại gần chiếc Coccinelle của mình, tay lục tìm chìa khóa trong túi quần jean. Cô lục lọi cả hai túi và chợt nhận ra lốp sau bị xẹp. Nó nằm bẹp gí trên mặt đường nhựa như một chiếc kẹo cao su bị ném bỏ. - Ôi, khỉ thật! Sao lại là tối nay! Cô đang dựa vào chiếc Coccinelle để tìm cách thì một giọng nói khiến cô giật nảy mình. - Có vấn đề gì vậy, cô gái? Juliette đột ngột quay ngoắt lại và chạm trán với một người đàn ông khoảng ngoài hai mươi tuổi. Rõ ràng là bất ngờ với phản ứng của cô, anh ta lùi lại ngay lập tức và xin lỗi. - Rất tiếc, anh ta ấp úng, tôi không định làm cô sợ. Dường như anh ta cũng luống cuống như cô, và Juliette ra hiệu cho anh ta biết không sao cả. - Tại tôi, tôi rất nhát gan, cô vừa thở mạnh vừa đặt bàn tay lên tim. - Tôi thấy rồi. Cô gặp rắc rối đấy, anh ta vừa nói vừa chỉ tay vào chiếc lốp xịt. - Vâng, nhưng không sao, tôi sống gần đây thôi. - Cô có muốn tôi đưa về không? Xe của tôi ở ngay kia. Anh ta chỉ cho cô chiếc xe bán tải to đùng màu xanh đỗ cách đó vài mét, ở vị trí cao hơn. Ánh mắt người lạ lướt nhanh, anh ta không nhìn Juliette, mà quan sát xung quanh, không dừng một giây nào cả. Hình thức bình thường, tóc nâu hơi dài, khá vạm vỡ, nhưng có cái gì đó trong thái độ của anh ta ngược hẳn với các thứ còn lại. Juliette nhìn vào mặt anh ta vài giây rồi đáp lại một cách hơi khó chịu. - Ồ, không, anh tốt bụng quá, nhưng tôi chỉ đi mất năm phút thôi. - Tôi đảm bảo với cô rằng chuyện này không hề làm phiền tôi, anh ta cười và tiếp tục nói. “Một kẻ tán gái, cô nghĩ, một tên hình thức bình thường nhưng biết nịnh đầm.” Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô tưởng tượng ra rằng đây có thể là một cuộc gặp sẽ tiến triển thành một câu chuyện đẹp, giống như một số cặp vợ chồng già thường kể. Nhưng giờ đây, cô lại thấy khó chịu vì người này. Đằng sau nụ cười hết cỡ ấy, cô cảm nhận có điều gì đó khác nữa, không rõ ràng. “Đôi mắt. Đôi mắt anh ta không phản ánh điều mà anh ta thể hiện ra trên mặt”, cô tự nhủ. Quả là có một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong ánh mắt anh ta. Mặt anh ta tỏ ra tươi tỉnh, anh ta làm tất cả vì điều đó, nhưng ánh mắt lại không hơn gì mắt cùa một con cá chết. - Thế nào? Anh ta vội vã hỏi. - Tôi sẽ đi bộ, tôi thích như thế, dù sao cũng cám ơn anh, Juliette đáp và nhoẻn cười. Chào anh. Cô bắt đầu bước đi thì nghe thấy sau lưng có tiếng lắc một chai đầy chất lỏng, giống như tiếng lắc chai rượu whisky. Cô chưa kịp hiểu điều gì xảy ra thì một đám mây bằng bông ụp vào mặt cô. Những ngọn lửa mù mịt phụt lên trong họng cô. Cô cố gắng vùng vẫy nhưng sức ép rất mạnh giữ chặt lấy cô. Đầu óc cô lạc vào một dòng thác hình ảnh không thể hiểu nổi. Phổi cô bỏng rát khủng khiếp. Rồi màu đen bao trùm sau vài giây.



Được sửa bởi admin ngày Wed Apr 25, 2012 1:11 am; sửa lần 1.


Points : 0
Join date : 01/01/1970

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Linh Hồn Tội ác

Bài gửi by  on Wed Apr 25, 2012 1:09 am

[center]Chương 2 [/center]
Hành lang tối om, vài giọt nước rơi đâu đó dưới tầng hầm. Nhưng điều tồi tệ nhất chắc hẳn là bóng tối, không thể nhìn thấy gì cách hai mét. Rồi thứ đó đột ngột hiện ra, giống như con quỷ chui khỏi cái hộp. To lớn và gớm ghiếc, nó vụt tới, chém bay đầu con người đang còn ngây ra nhìn nó, không để anh ta kịp giơ vũ khí. - Khí thật! Joshua Brolin thốt lên và nhảy khỏi ghế bành để tắt trò chơi điện tử . Phòng làm việc nơi anh đang ngồi nằm trên tầng sáu của Sở cảnh sát Portland, căn phòng rất sáng nhờ có những cửa sổ lớn và đặc biệt căn phòng rất rộng rãi, điều hiếm hoi trong ngành cảnh sát. Cánh cửa chợt mở ra và một người mặc đồng phục tiến vào. Thân hình to khỏe, mái tóc điểm bạc và đôi mắt có quầng đen, Lany Salhindro đang trong tâm trạng bực bội. - Cậu làm thanh tra đã hai năm rồi mà không gắn biển hiệu lên cửa, ông vừa nói vừa bước vào như thể đây là phòng của mình.Nhìn thấy chiếc ti vi nhỏ và máy chơi điện tử, ông nóithêm: - Thể nào, Josh, vẫn còn thích chơi trỏ trè con này à? - Hãy tin tôi, tôi đã cố thử không chơi nữa nhưng còn khó hơn cả cai thuốc lá! Ðây là thứ duy nhất khiến tôi không nghĩ đến điều gì khác ngoài công việc. Đây là cách giải tỏa stress của riêng tôi. - À, ra là để giải tỏa Stress. Thôi, đây là báo cáo của bác sĩ pháp y về cô gái trẻ xinh đẹp được vớt sáng hôm kia, Salhindro nói rồi đặt một tập hồ sơ lên chiếc bàn đã chất đầy giấy tờ. Các cuộc kiểm tra bằng kính hiển vi đã được thực hiện hôm qua, nhưng người ta chưa kịp viết ra hết tất cả, chúng ta sẽ có kết quả trong ngày hôm nay. Ông ngồi xuống và kéo chiếc thắt lưng nặng nề ra để giải thoát cho chiếc bụng phệ của mình. Một tháng nữa là tròn năm mươi tuổi, thừa quá nhiều cân, Larry Salhincdro làm việc ở Sở cảnh sát Portland đã hai mươi bảy năm. Những năm tháng dài đi tuần tra khiển ông phải ăn đủ loại đồ ngọt mới có thể chịu đựng được về mặt thể chất. Brolin cầm lấy hồ sơ, lấy kính ra khỏi hộp rồi đeo vào. Với những sợi tóc nâu rơi xuống trán, đôi mắt to màu hạt dẻ, cái miệng luôn tươi tắn một cách tự nhiên và chiếc cằm vuông rộng, cặp kính đem lại cho anh vẻ nghiêm khắc khá hiếm thấy. Gần ba mươi mốt tuổi, Brolin là thanh tra trẻ nhất của Phòng điều tra tội phạm. Người ta thường chí trích anh bởi nom anh giống một ngôi sao bóng đá - vì thế anh còn có biệt danh QB (Tác giả chú thích: Viết tắt của Quaterback – đội trưởng cũng là ngôi sao bóng đá Mỹ) - hơn là một thanh tra hiện trường. Nói bằng cách này hay cách khác để anh hiểu không nên nhắc lại khởi đầu nghề nghiệp của mình. Joshua Brolin có con đường nghề nghiệp khác thường khi chuyến từ FBI sang ngành cảnh sát chứ không phải ngược lại. Với tấm bằng tâm lý học trong túi và năng khiếu thực sự trong nghiên cứu bệnh học tâm thần, Brolin muốn vào FBI để làm việc ở Tổ Khoa học Hành Vi (USC) và như vậy sẽ được đắm mình trong suốt các cuộc điều tra. Thế là bắt đầu chuỗi bài kiểm tra để vào Quantico, học viện của FBI, rồi đến giai đoạn đào tạo nhạt nhẽo. Anh dễ dàng qua vòng thì sơ tuyển, là một trong những thí sinh xuất sắc nhất, vì thế anh làm quen được với các thành viên của USC và gây dựng mối quan hệ. Ngoài ra, mong muốn theo học trong các lĩnh vực của chuyên ngành tội phạm học và điểm sô xuất sắc đã giúp anh nhanh chóng có được quyền ngoại lệ đặc biệt tham gia các khóa đào tạo đặc thù của USC. Cả ở đây, anh cũng nổi bật nhờ khã năng tích hợp thông tin để so sánh chúng với các yếu tố điều tra được và từ đó rút ra thông tin hoàn toàn chính xác về tội phạm. Chính từ đó, mọi chuyện bắt đầu xấu đi. Brolin biết rõ rằng không thể trở thành chuyên gia tâm lý ở USC ngay sau khóa dào tạo, thông thường phải chứng tỏ vài năm ở một đơn vị khác trước đã rồi mới được chấp nhận nộp đơn xin việc: chí có kinh nghiệm hiện trường mới có thể đem lại cho một đặc vụ những năng lực cần thiết để trở thành một chuyên gia tâm lý tội phạm giỏi. Thế nhưng Brolin đã từng Suy nghĩ rất ngây thơ rằng với điểm “giỏi” ở hầu hết các môn thì và những mối quan hệ rất tốt đẹp giữa anh với một số cán bộ, anh sẽ có được tấm vé đi thẳng vào USC, ít nhất là với tư cách thực tập sinh. Nhưng sự việc không diễn ra như vậy. Anh chí vào được FBI sau hai năm luyện tập và học về tội phạm học. Dưới vẻ bề ngoài lạnh lùng và không khoan nhượng, thực ra USC lại là một gia đình lớn, nơi mỗi người không ngần ngại giúp đỡ và đưa ra lời khuyên cho đồng nghiệp của mình. Lý do chủ yếu là vì tất cả mọi người đều làm việc với những vụ chặt chân tay đã man, hành hạ tình dục tàn ác và nhiều vụ khủng khiếp khác. Họ giúp đỡ lẫn nhau vì họ không có lựa chọn nào khác, rất nhiều người trải qua vài năm ở USC rồi xin chuyển công tác, ở đây người ta phải sớm chuyển đi nếu muốn giữ cho minh một sức khỏe tâm thần vững vàng trong xã hội. Công việc hàng ngày của một chuyên viên là phân tích những vụ án tồi tệ nhất xảy ra trong nước qua rất nhiều bức ảnh, thậm chí là bộ phim và báo cáo của pháp y hay cảnh sát. Trên thực tế, mỗi ngày là một lần chìm trong những ngõ ngách sâu thẳm đen tối nhất của lòng người. Lạ thay, đó không phải là điều khiến Brolin khó chịu nhất trong suốt nhiều giờ làm việc đây trong thời gian đào tạo. Anh hoàn toàn chìm đắm được vào một cuộc điều tra, thấm nhuần các yếu tố và tái tạo lại hành vi của kẻ sát nhân, rồi dần dần thoát ra khỏi vai đó để lại trở về là Joshua Brolin. Một buổi tối, sau một ngày dài nghe giảng, Robert Dotilas, giám đốc USC, nói với anh rằng ông nhìn thấy ở anh một chuyên gia tâm lý tội pham bẩm sinh vì khả năng tách biệt cuộc sống riêng và công việc. Khó khăn lớn nhất đổi với một Chuyên gia tâm lý là phải chìm đắm hoàn toàn vào tâm lý của kẻ sát nhân, phải hiểu rõ sự vận hành của nó để suy nghĩ theo nó, rồi cuối cùng khoanh vùng được vấn đề và biết tên tội phạm sẽ làm gì. Đạt đến trình độ này là một việc làm dài hơi, chuyên gia tâm lý sống cũng với tất cả những gi anh biết về cuộc điều tra và các nạn nhân; anh tập trung vào những bằng chứng trên xác chết, cả ngày lẫn đêm, cho đến khi có thể cảm thấy minh “giống” với cả tính của kẻ sát nhân. Rồi anh trở thành kẻ sát nhân. Ít nhất anh cũng hiểu hành động, nhất là động cơ, ảo tưởng của hắn và hiểu hắn muốn gì ở thời điểm diễn Ia vụ án. Chí khi đó anh mới có thể dựng lại tâm lý kẻ sát nhân, vi anh biết hắn thế nào, anh đã nhận thấy các nhu cầu của hắn và có thể dự đoán những hành động nguy hiểm hắn tiến hành trong tương lai. Theo Douglas, tính cách mạnh mẽ của Brolin giúp anh làm được việc này mà không phải chịu thương tổn tâm lý nặng nề khi vai trò kẻ sát nhân kết thúc, dây là tư chất chủ yểu của một chuyên gia tâm lý tội phạm. Quả thực, Brolin đã chứng tỏ một sự đồng cảm khó tin chứ không chí đơn giản là cảm nhận, đây chính là điểm mạnh của anh. Anh không tìm cách tự lý giải điều này, nó vốn dĩ như vậy ở anh, anh không muốn cố thử phân tích tí mí hơn nữa hiện tượng ấy, anh không quan tâm đến nó. Điều anh muốn là tóm được những kẻ bệnh hoạn kia trước khi chúng kịp phạm tội ác mới. Ở Quantico, mọi người thường thì thầm trong hành lang của các đơn vị sát cạnh USC rằng tất cả các chuyên gia tâm lý tội phạm chắc chắn làm việc ở FBI, nhưng chí cần một chuyện không to tát gì xảy ra trong tuổi thơ của họ là đủ để một ngày nào đó khuôn mặt họ cũng được đặt cạnh ảnh những kẻ giết người hàng loạt tàn ác nhất đang ghim trên tường các văn phòng. Làm sáng tỏ các dấu hiệu, thu thập chứng cứ, dựng lại tâm lý để dần dần xác định kẻ sát nhân, đó là những động cơ chủ yểu của Brolin khi gia nhập FBI. Lúc nhận được thẻ anh hơn hai mươi tám tuổi, và Robert Douglas gọi anh vào Phòng. - Tôi biết cậu muốn trở lại đơn vị của tôi, khi giờ đây cậu đã chính thức làm việc ở nơi này rồi, ông nói. Nhưng cậu phải kiên nhẫn. Chắc chắn cậu sẽ trở thành một chuyên gia tâm lý tội phạm giỏi, như tôi đã từng nói với cậu. - Sao Cơ? Brolin hỏi, anh cảm cảm thấy đắng miệng vì thất vọng. - Tôi sẽ không tạo ra ngoai lệ. Cần phải có kinh nghiệm hiện trường cộng với trực giác nên dù đã nắm được toàn bộ hồ sơ về cậu, tôi vẫn muốn cậu rèn luyện mình. Việc này sẽ mất khoảng bốn đến năm năm, cùng lắm là sáu năm. Tôi không đòi hỏi gì nhiều, chí cần cậu tích lũy kinh nghiệm của một cảnh sát trong suôt thời gian này, hãy tin tôi đi, có hàng trăm thứ mà cậu chí có thể biết được ởđó, trong đô thị đông đúc. Sau đó, cậu sẽ có chỗ ở đây. Cùng với chúng tôi. Trước bộ mặt hơn cả nhăn nhó của Brolin, Robert Douglas nói thêm: - Cậu nghĩ gì thế, hả? Có thể cậu sinh ra để làm công việc này, nhưng tôi sẽ không nhận một nhân viên có nguy cơ ngồi đần ra trước một hồ sơ vì anh ta không đủ kinh nghiệm và độ chín. Cậu đã xem mọi người ở đây làm việc chưa? Ít nhất họ đều đã qua tuổi băm. Tôi sẽ sắp xếp cho cậu một vị trí thích hợp, rồi vài năm nữa cậu sẽ gia nhập đơn vị. Brolin biết rằng Douglas nói vòng vo, nhưng sự thật rất đơn giản: USC có được uy tín lớn nhờ ra sức làm việc và chí muốn nhận những nhân viên đã nhiều lần chứng tỏ được năng lực của mình, để không bị mất uy tín vì chọn nhầm người. USC không thể gặp bắt cú rủi ro nào. Vài ngày sau, anh nhận được giấy phân công công tác đến một đơn vị khu vực ở Boston. Nhiều ban bè cùng khóa ghen tị với quyết định này, nhưng với Brolin, điều đó có nghĩa là sống thêm sáu năm nữa mà không được tiếp xúc với công việc anh đam mê từ suốt tám năm nay. Chí đơn giản là không thể bàn đến. Trong quá trình học, Brolin có thiện cảm với một chuyên gia dạy môn tâm lý học tội phạm tên là John Rissel. Ông này tỏ ra rất nhiệt tình và dễ gần. Rissel là nút khởi động của anh. Ông cũng nói rằng anh có năng khiếu thực sự để xác định cá tính của bọn tội phạm, rằng anh phải kiên nhẫn. Nhưng trước lời từ chối dứt khoát của Brolin, ông đã đầu hàng. Thế là ông khuyên anh nên xin nghí việc và gia nhập lực luợng cảnh sát. Ở đó, người ta cần những người như anh, có lẽ người ta sẽ cử anh đến hiện trường để kiểm tra, nhưng nếu vào một khu dân cư quy mô trung bình, anh sẽ nhanh chóng được nhận những hồ sơ tội phạm và cả phần tâm lý tội phạm, chắc chắn là nhanh hơn so với ở FBI. Rissel đã xác định được tính cách của anh, nhu cầu được làm việc trên những cơ sở vững chắc, trong một môi trường ổn định nơi anh có thể phát huy được nhờ luôn mong muốn biết nhiều hơn về các sự việc xung quanh mình. Rissel đã động viên anh đến định cư ở một thành phố lớn chứ không nên lựa chọn cuộc sống nay đây mai đó của bất cứ đặc vụ FBI nào. Nếu anh cảm thấy không thể chịu đựng nổi mấy năm ở đây, thi hãy đi tới nơi mà ở đó anh có thể có ích nhất và phát triển được khả năng của mình tốt nhất. Thế là với tấm bằng tâm lý học và sau khóa đào tạo về tội phạm học ở FBI, Brolin tới làm việc tại Portland; thành phố nơi anh sinh ra, và chí sau sáu tháng, anh có được vị trí thanh tra. Anh mất thêm mười một tháng với những sư vụ không ổn định, rồi nhờ khả năng xác định bản chất tội phạm của mình: anh nhanh chóng được cấp trên đánh giá Cao và cuối cùng cũng được giao những hồ sơ thú vị nhất. Từ đó, anh tránh nhắc tới quá khứ ở FBI, quảng thời gian mà anh coi là để lấy thêm kinh nghiệm nghề nghiệp, mặc dù đó là thất bại cả nhân lớn nhất trong đời anh. Ở một thành phố như Portland, một quá khứ là Fed ( Ðiệp viên liên bang (của FBI) (Chú thích của tác giả) là đủ để chuốc lấy tiếng tăm xấu, như thể đó là bằng chứng của một tham vọng leo cao. Các cảnh sát khác cảm thấy ở Brolin một chú ngựa non háu đá, nhưng hoàn toàn không phải như thế, cần phải gần gũi mới hiểu được anh, điều mà rất ít người thử làm, ngoại trừ Salhindlro. - Mấy cậu ở phòng xét nghiệm vẫn chưa xác định được danh tính của cô gái, tôi đoán đúng không? Brolin hỏi mà không ngẩng đầu khỏi bàn. - Ô, đúng là chưa, và với tình trạng ấy, sẽ không đơn giản đâu! Cô gái đã bị biến dạng vì khí gaz, Còn màu da thì... Mặc dù kém ông đến gần hai mươi tuổi, nhưng Brolin vẫn xua tay ra hiệu im lặng. - Larry, tôi ở đó khi người ta tìm thấy cô ấy. Cô ấy chêt vì nguyên nhân gì? - Ngạt thở. - Bị chết đuối, ý anh muốn nói thế chứ gì, Brolin chữa lại. - Không, tôi muốn nói là cô ấy chết vì không hít được đủ khí nữa. Hai con đỉa khiển cô ấy bị ngạt. Lần này, Brolin ngước mắt lên nhìn thẳng vào Salhindro qua phía trên gọng kính. - Gì cơ? - tôi biết điều này rất lạ, nhưng đó là những gì đã được viết ra. Salhindro cầm tập hồ sơ; lật các tấm ảnh và trang giấy cho đên trang ông cần tìm. - Ðây, tôi dọc nhé: ”... sự hiện diện không thể giải thích được của sáu con đía trong đường thở đã làm tâm thất phải bị quá tải khiến tim ngừng đập. Sáu vật thể lạ được tìm thấy ở nhiều nơi, trong thực quản, ở thành họng và nắp thanh quản. Các mẫu đã được chuyển tới chuyên gia về đía để biết thêm thông tin chi tiết. Các thuong tổn - mà kết quả khám nghiệm giải phẫu bệnh học đã khẳng định là có từ trước khi chết - trong miệng, ở răng và lưỡi cho thấy kẽ sát nhân đã nhét các vật thể lạ vào họng nạn nhân trước khi nạn nhân chết. Có thể cho rằng đía đã bò xuống thanh quản để hút máu. Mặc dù cơ thể thối rữa còn che giấu một số điều, nhưng các vết tụ máu, bầm tím cùng một số dấu hiện khác trên da và niêm mạc bảo vệ rất dễ phát hiện. Các dấu hiệu bên ngoài và bên trong quanh hàm cũng như những tổn thương khác nhau trong khoang miệng cho phép giả thiết rằng kẻ sát nhân đã cậy mồm nạn nhân để nhét đía vào. Các khám nghiệm giải phẫu bệnh học sẽ cho thấy hậu quả của nước trong phổi, và sẽ đưa ra thông tin cụ thể liệu nạn nhân bị chết đuối, hay chí bị nước vào có thể sau khi chết vì bị vất xuống sông ” Đía hút máu và ngày càng to ra, khiến nạn nhân không thở được dẫn đến bị chết ngạt. Ðấy, tất cả đều có trong báo cáo. Tập hồ sơ phát tiếng kêu mạnh khi Salhindro thả phịch xuống mặt bàn. - Ðồng ý, chúng ta đang phải đối mặt với một kẻ điên thích tống đía vào họng người khác, nhưng điều tôi quan tâm nhất là có đúng kẻ mà chúng ta đang tìm kiếm đã làm việc này hay không! Brolin bật lại, anh bắt đầu cảm thấy căng thẳng thần kinh. Vậy anh có thể nói gì về vết thương trên trán nạn nhân? Có tin tức gì chưa? Ngồi trước mặt viên thanh tra trẻ tuổi, Salhindro khoanh tay và quan sát bầu trời qua của sổ - Đúng! hãy quay lại với dấu hiệu này, ông đáp, nó sẽ khiên cậu quan tâm đấy. Hôm kia, Brolin được gọi tới bờ sông Tualatm, nơi người ta vớt được một xác phụ nữ. Chuyên gia pháp y ở hiện trường nhanh chóng nhận ra một vết lạ trên trán cái xác. Hơi thối rữa và thời gian ngâm trong nước không cho phép nói chính xác đó là vết gì, nhưng thanh tra tại hiện trường mời ngay Joshua Brolin tới. Trong vòng hai tháng qua, hai xác phụ nữ khác cũng đã được tìm thấy trong tinh trạng tuơng tư, chân tay bi chặt hết sức dã man. Nạn nhân thứ nhất hai mươi hai tuổi, làm bồi bàn. Cô bị bắt cóc trên đường trở về nhà. Những người đánh cá vô tình phát hiện ra cô đang trôi sấp nổi tại một cái hồ trong vùng.Tay bị chặt đến ngang cẳng tay trong lúc còn sống.Cô vẫn còn sống khi sự việc diễn ra. Vì một lý do nào đó chưa xác định được, kẻ sát nhân đã làm bỏng trán cô, để lại một vết rộng hình ngôi sao. Mặc dù không sâu, nhưng vết thương cũng để lại những tổn thương nghiêm trọng, làm nổ tung toàn bộ vùng trán giống như một hố núi lửa. Lần này cũng thế, tình trạng không toàn vẹn của cơ thể không cho phép kết luận chính xác về tác nhân gây ra. “Có thể là một loại axít", chuyên gia pháp y chí viết như vậy. Cái xác đã bị ngâm trong nước quá lâu nên người ta không thể nói được gì thêm. Nạn nhân thứ hai là một nữ sinh viên ngành nghệ thuật tạo hình, hai mươi ba tuổi. Bị bắt cóc ở bãi xe của một hộp đêm và được tìm thấy trên sông Tualatin. Cô gái trẻ này cũng không còn bàn tay và cũng có vết bỏng trên trán. Lần này, vết bỏng sâu hơn, phá hủy phần lớn phía trên khuôn mặt. Trong cả hai trường hợp, xác đều bị chặt chân tay, và cho dù do bị ngâm lâu trong nước nên người ta chưa thể khẳng định được, nhưng có vẻ như đây là các nạn nhân của bạo hành tình dục. Nguyên nhân chết là do nhiều nhát chặt và hiện tượng chảy máu mà người ta có thể dễ dàng nhận thấy trên cả hai cái xác. Hiễn nhiên là chuỗi tội ác sẽ không dừng lại ở đây. Để chặt tay và giết người như thế, phải có một sự quyết tâm và tàn bạo cần thiết, vì thế có thể dự đoán rằng tên sát nhân là một kẻ mắc bệnh tâm thần nguy hiểm, và hắn đang chờ đợi một nan nhân mới. Brolin đã nghiên cứu những vụ tương tự ở FBI, anh biết dựng lại tâm lý hung thủ nhờ những yếu tố của cuộc điều tra, và nhất là không ai trong Sở cảnh sát Portland biết rõ hơn anh về những kẻ giết người hàng loạt. Hai ngày trước, thám tử Ashley có mặt khi người ta vớt được xác một phụ nữ với vết bỏng trên trán, và mặc dù hai bàn tay không bị chặt, nhưng thám tử vẫn mời Brolin đến ngay vì Brolin là người phụ trách điều tra chính thức. Với những kẻ giết người hàng loạt, anh luôn thích đặt biệt danh cho chúng. Lần này, ý tưởng thuộc về một đồng nghiệp của Brolin. Dựa vào sở thích chặt tay và tra tấn nạn nhân, tên sát nhân được đặt biệt danh Đao phủ Portland. Thông tin bị lọt ra ngoài và báo chí tự cho rằng anh là tác giả của biệt danh này. Hiện giờ, Brolin chí còn chờ câu khẳng định điều mà anh đã biết trong thâm tâm mình, rằng vết bỏng trên trán của người phụ nữ này là do axít gây ra. Salhindro lại cất giọng trầm: - Cùng một vết bỏng như hai cô gái kia. Khám nghiệm pháp y cho thấy cũng một sự kiên trì đổ một lượng lớn chất ăn da lên phần trên của khuôn mặt. Lại một lần nữa, tình trạng bị ngâm trong nước không cho phép kết luận nguyên nhân gây ra, nhưng dường như đó là axit. Vậy là vẫn cùng một cách hành động như đối với hai nạn nhân trước. Ngược lại với đồng nghiệp và cũng là anh bạn trẻ Josh Brolin của mình, Salhinđro chưa từng theo học khóa đào tạo mô tả tâm lý tội phạm ở Quantico. Nhưng nhiều năm làm việc cùng các chuyên gia tâm lý của Sở cảnh Sát hoặc tiếp xúc với bọn tội pham và đọc nhiều báo cáo đã giúp ông học hỏi được tương đối nhiều để có được suy nghĩ riêng của mình khi đối diện với một cảnh phạm tội. Brolin gật gật đầu xác nhận. - Vẫn chính tên đó ra tay, anh nghiêm giọng thì thầm. Cách hành động khác nhau, nhưng dấu vết để lại giống nhau. Nhu cầu gây đau đớn, sự cần thiết phải làm tăng nỗi khiếp sợ, phải luôn làm nhiều hơn. Và cả gây bỏng trán nạn nhân bằng axit nữa, anh nói càng nhỏ hơn. Anh thanh tra trẻ thở dài như bị nghiền nát bằng một trọng lượng quá lớn rồi tháo kính ra. Nhất định phải có một điểm chung cho tẩt cả. Tại sao kẻ sát nhân lại chặt tay của hai nạn nhân đầu tiên chứ không chặt tay của nạn nhân thứ ba? Còn axít trên trán thì sao? Brolin dạy day hai thái dương và bắt tay vào quá trình tìm hiểu. Anh khéo léo kết hợp những gì nhận thấy và các báo cáo thực tế được chuyển tới tay anh. Không một hành động nào của kẻ giết người hàng loạt là vô tình, khó khăn nhất là tìm xem hành động đó nằm ở vị trí nào trong ảo tưởng của hắn, anh thanh tra trẻ nghĩ. Có thể hắn chặt tay nạn nhân vì bái vật giáo, như một thứ chiến lợi phẩm, nhung tại sao lại là bàn tay? Còn các nạn nhân, tại sao hắn lại chọn họ, một cách vô tình hay theo những tiêu chí cụ thể? Nạn nhân đều là những cô gái được xếp vào hàng "nguy cơ thấp” vì họ có vóc dáng tương đối thể thao, vậy là có khả năng tự vệ, họ lại không quan hệ với người xấu, không lui tới những nơi đáng ngờ. Vậy thì hung thủ hẳn phải rất táo tợn khi bắt cóc họ. Hắn thích đương đầu với khó khăn, như một dạng thách thức. Trong mỗi vụ, lẽ ra phải có nhân chứng, nạn nhân phải tự vệ và báo động cho người qua đường. Thế nhưng hoàn toàn không, tất cả được thực hiện rất nhanh chóng. Ðây là một kẻ xảo quyệt, một sát thủ có tổ chức và bạo dâm. Brolin không khó khăn gì tưởng tượng ra hắn đang chuyện trò với các con mồi, rồi làm họ khiếp sợ, sau đó cưỡng hiếp họ không vội vã. “Thậm chí đó có thể là một kẻ bảnh trai, có sức hấp dẫn như Tod Bundy trước đây”, Brolin bắt đầu tưởng tượng. Nhưng khi máu sát nhân nổi lên, hắn trở thành một con quái vật khát khao thống trị bị nhu cầu quyền lực cuốn về phía sự kinh hoàng. Ðiều này diễn ra rất nhẹ nhàng, một ham muốn tình dục lôi kéo hắn. Rồi hắn thấy một cô gái trẻ trên phố hay trên ti vi, cô gái khiến hắn có cảm giác muốn bạo lực, làm nảy sinh hưng phấn trong hẳn. Thế là hắn bắt đầu tìm kiếm. Có thể là hắn không tìm thấy gì khiến hắn say sưa cả, không thấy nạn nhân tiềm năng, vì thế hắn tiếp tục tìm kiếm trong vài ngày. Ðôi khi, ham muốn tiêu tan đi và hắn lại quay về với cuộc sống thầm lặng hơn, nhưng cũng có khi ham muốn vẫn còn và càng tăng lên gấp bội lúc hắn nhìn thấy những cô gái không thể tiếp cận được. Đột nhiên, tâm trạng không thỏa mãn bị tác động mạnh và sự thù hận mà họ làm nảy sinh trong hắn lại dâng cao hơn bao giờ hết. Hắn sẽ bắt họ phải trả giá đắt. Tất cả những phụ nữ mà hắn thấy ở khắp nơi, trên đường phố, trong các tạp chí hay trên tivi, hắn không quan tâm, hắn không thể làm điều mà hắn muốn với họ. Vậy là hắn càng chờ đợi thì lòng hận thù càng tăng cao. Rồi cơ hội chợt đến, một phụ nữ mà hẵn đã theo dõi khá lâu - trừ khi đó không phải là nơi mà hắn quan sát? - Xuất hiện trong hoàn cảnh thuận lợi. Tràn ngập hưng phấn, hắn sẽ chiếm được cô ấy và sau đó... Sau đó cô ấy sẽ thuộc về hắn. Hắn bắt cóc người phụ nữ ấy và đưa đi xa để tránh rắc rối, có thể hắn có một căn nhà tồi tàn để thực hiện các hành động tàn bạo của mình. Ðầu tiên, hắn vờn nạn nhân đang khiếp sợ, hắn kìm nén cac xung năng thù hận nổi lên. Hắn thích thú làm nạn nhân sợ và thỏa mãn với nỗi kinh hoàng mà hắn gây ra khi cưỡng hiếp nạn nhân, trong lúc đó hắn có thể cười hoặc đánh đập nạn nhân. Rồi dần dà những cơn sóng thù hận mà hắn dồn lại trào ra hắn bước vào giai đoạn bạo lực cực độ Những cú đánh đập dồn dập, đó là tất cả những dấu hiệu mà người ta thấy trên cơ thể các nạn nhân. Cô gái chết. Còn hắn thấy sung sướng. - Thôi, tôi trở lại với công việc của mình đây, nếu không sẽ bị đại úy Chamberlin cho một trận,Salhindro nói rồi đứng dậy. Đột ngột bị dứt khỏi dòng suy nghĩ. Brolin gật đầu vẻ lơ đễnh. - Tôi sẽ báo tin cho anh. Salhindro chỉnh lại chiếc thắt lưng nặng nề trước khi đi ra. Còn lại một mình.Brolin ngắm những tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố trong vài giây rồi mở báo cáo giám định pháp y.



Points : 0
Join date : 01/01/1970

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Linh Hồn Tội ác

Bài gửi by  on Wed Apr 25, 2012 1:15 am

Chương 3
Juliette khó nhọc nuốt nước bọt, họng và đầu cô đau khủng khiếp. Cô dần dần tỉnh lại cách đây vài phút. Một cơn hoảng loạn ầm ĩ đã chiếm lấy cô. Lúc đầu cô run rẩy vì sợ, nước mắt dàn dụa. Rồi khi quen hơn với xung quanh tính cách cô buộc cô phải bình tĩnh lại. Cô không thể làm được gì; những sợi dây đau đơn trói quặt tay vô về sau lưng, trói cả cổ chân cô nữa. Ít nhât, kẻ tấn công cũng không muốn giết cô, nếu không hắn đã ra tay rồi. Tại sao hắn lại chờ đợi? Nhưng một giọng nói bên trong nhắc cô đừng quá ảo tưởng và nhanh chóng nghĩ đến chuyện khac. Nhưng nói dễ hơn làm. Nằm trên nền đất lạnh và ẩm, bất động vì dây trói và ở trong bóng tối đen, cô cảm thấy gần như phát điên. Cô quay đầu đưa mắt quan sát nơi này thêm một lần nữa và kiểm tra xem có bỏ sót chi tiết nào không. Một tia sáng màu hổ phách chiếu những cái bóng đáng sợ lên các bức tường. căn phòng rộng không quá một chiều ba mét, một chiều bốn met. Sàn nhà bằng đất đôi chỗ mấp mô, như thể người ta cố thử đào nó bằng một đồ vật không mấy thích hợp với công việc ấy. “Cứ như mình đào bằng chân”! Cô nghĩ. Ôi không! Mong sao không phải như thế. Nhưng đã có hình ảnh của một nữ tù nhân khác hiện ra trong cô, cô thấy người ấy run lên vì sợ, cố gắng khoét một lỗ dưới bức tường gỗ bằng đôi bàn chân đạp liên hồi. Juliette lắc mạnh đầu để tống khứ ý nghĩ đó ra khổi tâm trí và bỗng thấy choáng váng khi hơi clo nổi lên. Cô thở chậm để bình tâm lại và để làm dịu cơn đau. “tốt hơn hết là hãy tiếp tục quan sát, nào, hãy cố nhìn tất cả những gì có thể.” Các bức tường màu đen, làm từ thân cây xếp chồng lên nhau giống như một nhà nghỉ ở miền núi hay 1 túp lều. căn phòng không có bất cứ đồ đạc nào, chỉ duy nhất một cây nến nhỏ đặt ở góc nhà tỏa chút ánh sáng yếu ớt. Juliette rùng mình. Trời se lạnh cô khồng biết giờ là mấy giờ, mọi khái niệm về time đều đã mất. vẫn đang là đêm? Có lẽ thế, hoàn toàn không có ánh sáng lọt qua khe gỗ. đột nhiên, một ý nghĩ còn đáng lo sợ hơn xâm chiếm cô. Cô cuộc tròn người lại để quan sát đầy đủ hơn về căn phòng và mỗi nghi ngờ của cô bỗng chuyển thành nỗi kinh hoàng khủng khiếp. Không cửa sổ cũng không có bất cứ một lỗi ra vào nào. Căn phòng dường như bị đóng kín mít như một cỗ quan tài lớn. Không hét to, nhất định không được hét to, julieette tự nhủ nhiều lần trong thâm tâm, nhưng bản thân tiếng nói của ý chí lại gần giống như sự cuồng loạn do sợ hãi. Nếu kẻ tấn công không nhét giẻ vào miệng cô, thì đó là do hắn tin chắc không phải sợ gì về việc này. Chắc chắn cô đang ở một nơi hoàn toàn tách biệt, nếu không thì ngoài việc buộc cổ tay, lẽ ra cô còn phải bị bịt miệng bằng cách này hay cách khác. Cô cảm thấy hơi thở đứt quảng của mình vì lo sợ và cố chiến đấu để không chìm vào nỗi hoảng loạn. Cách đây vài giờ, cô bình thản ngồi chơi với camelia, uống rượu vang và cười, vậy mà giờ đây cô bị nhốt chặt ở một nơi cách xa thế giới, hoàn toàn phụ thuộc vào một kẻ xa lạ. Trong cô trào lên cảm giác tuyệt vọng. Không ai biết cô đang ở đâu, ngay cả bản thân cô. Không biết bằng cách nào cô lại ở đây, không có bất cứ cơ may nào để tự vệ. cô lại thấy mình đang bước đi không hề lo nghĩ và một giây sau, bị ngạt thở rồi tỉnh dậy thành một tù nhân. Như thể cuộc đời cô đột nhiên chao đảo trong một cơn ác mộng. không vì bất cứ lý do gì, cô bị lôi ra khỏi cuộc sống của mình và bị vứt vào chiếc quan tài này. Giờ đây, nỗi sợ hãi bị đan xen bởi cảm giác bất công sâu sắc. không ai có thể tránh được, chuyên này có thể xảy ra với bất cứ ai, mọi người đi làm về và khổng thể biết được rằng đã gặp một kẻ bệnh hoạn trên đường, rồi chìm trong nỗi kinh hoàng. Juliette cảm thấy nét mặt mình bị co rúm lại và nươc mắt tuôn trào. Cô khóc rất lâu. Rồi trong cơn điên dại bất ngờ, cô đứng bật dậy gào thét và ngồi dậy được. Khi cơn giận dữ và những tiếng nức nở dịu xuoogns, cô chăm chú quan sát quanh mình. Cách cô chừng 3 mét về bên phải có 1 hốc nhỏ ở ngay chỗ tiếp giáp giữa tường và nền đất. Cô nén cơ nức nở và bắt đầu trườn về cái dốc. ánh nến không chiếu sáng tới phần này của căn phòng, nên cô phải nằm xuống và cúi đầu để nhìn kỹ hơn. Cái hốc to hơn quả bóng rổ 1 chút, ăn sâu xuống dưới tường giống như 1 lỗ mèo chui. Những rãnh song song trên nền đất khiến cô rùng mình. Cô xua vội hình ảnh một người phụ nữ cào đất trong cơn hoản loạn đến nỗi bong cả móng tay. Có lẽ cô có thể nhìn thấy bên ngoài bằng cách chui đầu qua bên kia? Ít ra cũng để biết được cô đang ở đâu, có gì xung quanh. Nhưng với đôi tay bị trói quặt sau lưng và 2 cổ chân bị buộc chặt, nếu có trườn, hay chỉ đơn giản nếu cô không có chỗ bấu víu để ngoi lên, thì cô sẽ bị kẹt đầu và 2 vai dưới bức tường trong cái hốc đang há miệng kia. Quả là đầy rủi ro. Julieeete trườn như 1 con sâu tiến vào bóng tối dưới bức tương. Cô uốn người dể nằm ngửa và cố ngẩn g đầu lên bên kia tường. đầu cô chạm vào 1 viên đá. Không có gì ở phía bên kia. Cô chợt run lên vì nhận ra sự thật hiển nhiên cái ngục tối này không có cửa ra vào cũng không có cửa sổ, còn các bức tường bị chặn bằng nhiều tấn đá! Cô bị giam giữ dưới lòng đất, trong một thế giới không lối thoát, một vũ trụ chết chóc. Nỗi khiếp sợ lại xâm chiếm cô. Rồi một tiếng ket vang lên trong phong. ở đâu đó bên trên, một cánh cửa sập vửa mới mở ra. “đúng rồi! trên trần!” juliette thầm kêu lên. Trần nhà tối om, cô ko thể phân biệt nổi bất cứ thứ gì. Ý nghĩ có thể có 1 lối thoát khiến cô thở phào, cô ko hoan toàn bị tách biệt với thế giới, còn có 1 điểm tiếp xúc, một khả năng chạy trốn. nhưng niềm vui thật ngắn ngủi. có tiếng vải sột soạt, hẳn là có 1 động tác chân hoặc tay ở đằng sau lưng cô, và nỗi khiếp sợ dâng lên ngay lập tức . cô bị kẹt đầu trong 1 cái lỗ hẹp, ko thể nhìn thấy gì diễn ra phía dưới vai mình, còn kẻ bắt cóc đứng ngay ở đó, bên canh cô, và có lẽ đang thỏa mãn nhìn cô cố uốn mình. Như 1 tiếng chuông báo tử, giọng nói bất ngờ vọng xuống từ trần nhà, ngọt ngào nhưng đầy sự tàn bạo khủng khiếp. - Đã đến lúc dành cho 2 chúng ta em yêu ạ. Juliette vặn vẹo người để chui ra khỏi cái hốc, cơn hoảng loạn trào dâng trong cô cùng với nước mắt, và một tấm màn kinh hoàng đập vào mắt cô giông như 1 cơn bão hủy diệt. Joshua brolin bắt đầu uống trà để cai thuốc lá. Lý do lắt léo hơn thế 1 chút nhưng đó là cách lý giải của anh khi bị cảnh báo là đang uống qua nhiều thứ nước nóng và thơm như vậy. trong mùa hè- 2 tháng trước đây anh đã vứt bao thuốc winston cuối cùng đi và thề sẽ không bao giờ hút lại nữa. những ngày đầu tiên thật đau đớn, theo nghĩa đên của từ này, và brolin tự hỏi liệu rốt cuộc cảm thấy cháy phổi vì cai thuốc có ít độc hại hơn hút thuốc không. Sau đó anh nhanh chóng nhận ra rằng với 1 người đã nghiện lâu năm, thứ nhớ nhất ko phải là bản thân điếu thuốc lá, mà là động tác quen thuộc hàng ngày kẹp điếu nicotin giữa các ngón tay. Lại phải học thói quen thường ngày với 1 bàn tay tự do. 1 bàn tay tự do bất bình thương, nặng hàng tấn ở đầu cánh tay. Chỉ riêng việc nhớ tới cốc cà phê mà anh uống trong lúc cầm 1 điều thước trên tay, cứ rít 1 hơi thuốc lại làm 1 ngụm cà phê nóng bỏng, đã khiến anh phải chịu đựng cơn stress kinh khủng. phải đợi tới khi trong 30t, Brolin mới phát hiện ra rằng anh chỉ chịu đựng đươc vì café với điều kiện ngập trong khói nicotin. Và để bỏ khỏi thước lá, anh thay cappuccino bằng trà. Phải thật thơm, cùng với hoa quả rừng nếu có thể được, mặc dù còn rấy khó kiếm quả khô. Anh uống 1 ngụm trà nóng rồi đặt cốc xuống trang bìa bằng các tông của tập báo cáo khám nghiệm tử thi. Ánh mắt anh dừng lại trên 1 tấm ảnh chụp tử thi trước khi khám nghiệm. khó mà tưởng tượng được rằng đây là 1 cô gái trẻ, vì cô đã bị biến dạng do khí sinh ra trong quá trình thối rữa và do rất nhiều tổng các vết thương vì bị ngâm lâu trong nước. khuông mặt sưng phồng, da ngả màu nâu và xanh lục, mí mắt phồng to như hạt dẻ texas, môi sưng và vều ra như thể đang định ban tặng nụ hôn cuối cùng. Rất nhiều sinh vật biển đã rỉa cáci xác, tạo thành vô số vệt sưng đỏ trên da. Xác được vớt khỏi nước trước đó hơn 2 giờ nhưng ko có chút nấm màu nâu nào xuất hiện trong lỗ mũi và miệng. đó là dấu hiệu đặt trưng mà broin biết vì đã thấy trong các vụ án khác ở FBI. Trên thực tế, rêu là 1 hốn hợp của không khí, nước và chất nhầy ở phế quản, được hình thành khi nạn nhân hít thở trong nước, điều này chững tỏ rõ ràng rằng nạn nhân chếtt do bị dìm. Thế nhưng loại nấm đó lại ko xuất hiện ở nạn nhân này. Đỉa. Lần này, nạn nhân ko chết vì các vết thương. Ko trực tiếp. sát thủ đã thay đổi cách hành động. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của brolin nhất là hình loang lổ mà axit tạo nên trên trán nạn nhân axit hoặc 1 chất khác đã ăn mòn da mạnh như xút hay vôi. “quỷ thật sao hắn lại làm thế nhỉ?” chàng thanh tra trẻ tự hỏi.” tại sao hắn lại đốt cháy trán các nạn nhân? Đây là 1 phần của nghi thức chăng? Có lẽ hắn chặt đôi bàn tay để lấy làm chiến lợi phẩm, để sau đó sung sướng ngắm nhìn chung, thậm chí có thể sờ vào chung dùng chúng để vuốt ve cơ thể, dùng chúng như vật thay thế, vừa điều khiển người khác, vừa buộc người khác phải vuốt ve mình. Rất có thể như vậy, nhưng tại sao hắn lại ko chặt tay của nạn nhân mới nhất? cô gái này có gì khác so với 2 cô trước?” Với nạn nhân mới nhất, hắn hành động bằng cách khác. Hắn ko tra tấn cô đến chết, mà làm cho ngạt thở từ từ, điều này ko hề được mong muốn hơn. Brolin nhấc cốc lên để xem còn trà ko. Cốc rỗng ko “ giống như đầu mình lúc này”. Anh tự nhủ và đưa mắt tìm xem mình đã đặt ấm trà ở đâu. Khoảng chục người được huy động tham gia cuộc điều tra, trong đó có các kỹ thuật viên của phòng thí nghiệm, chuyên gia pháp y khám nghiệm tử thi để tìm cách buộc từng chi tiết nhỏ nhất phải lên tiếng, và 4 thanh tra cảnh sát phụ tránh việc thu thập tối đa thông tin về các nạn nhân. Nhưng họ không thấy bóng dáng của kẻ tình nghi. Brolin đã cho kiểm tra tát cả các bệnh viện tâm thần trong vùng, nhưng ko ai trong số các bệnh nhân điều trị ở đó trong vòng 12 tháng gần đây có nét giống với hung thủ mà họ đang tìm. Dù sao đây cũng chỉ là biện pháp hõa huyền nhằm làm cấp trên yên tâm chứ ko phải để tìm ra 1 kẻ tình nghi nào đó. Do thu được 1 lượng nhỏ tinh dich tren cơ thể nạn nhân thứ nhất, các điều tra viên có được mẫu gien của hung thủ. Nhưng việc so sánh nó với dữ liệu gien lại ko đem lại kết quả nào, hung thủ ko nằm trong danh sách này. Brolin nhìn thấy ấm trà trên 1 cái giá chất đầy hồ sơ. Anh đưng dậy rót trà và nhấp từng ngụm nhỏ. Trong 2 ăm ở FBI, anh dã học được cách dựng lại tâm lý kẻ giết người bằng cách phân tích các dữ liệu của vụ án. Nhưng khó khăn chủ yếu trong nghệ thuật này là khi cái xác được tìm thấy sau 1 thời gian dài ngâm trong nước. người ta ko thể rút ra bất cứ kết luận nào từ tình trạng của xác, và nhất là ko thể khám nghiệm hiện trường mà hung thủ đã xóa đi trước khi vứt xác. Xác trôi trên sông có thể được tìm thấy cách nơi bị vứt xuống nước vài cây số. và thời gian ngâm trong nước đã xóa đi hầu như mọi dấu vết, mọi vết tinh dịch, maú, tóc của tên tội phạm. nhưng ít ra cách làm này cũng cho thấy 1 mức độ xảo quyệt nhất định, hung thủ biết rằng hắn có thể bị bắt vì 1 chi tiết nhỏ nhất. hắn hành động có tổ chức và có suy nghĩ. Brolin lại gần chiếc bảng đen đầy những ghi chép của anh về kẻ giết người. anh tổng hợp nhanh tất cả các điểm quan trọng mà anh đã ghi về vụ án giết 3 người này. Anh đọc to tóm tắt những gì anh biết. - Hung thủ là một người da trắng, một kẻ giết người hàng loạt chuyên tấn công những người cùng màu da với hắn, hâu như ko có ngoại lệ. tính chất tàn bạo cho thấy 1 ảo ảnh được hình thành trong thời gian dài và được làm chủ tương đối tốt, hung thủ có thể gặp rủi ro nhưng ko bị lộ mặt. hơn nữa, hắn đủ khả năng khồng chế nạn nhân và làm chủ bản thân để đi đến cưỡng hiêp. Tồi tệ hơn, nhiều vết tụ máu và thương tổn tự vệ ở phần trên cánh tay nạn nhân là những bằng chứng về sự hung bạo của hắn, và có lẽ tôi nghiêng về phía các hành vi tra tấn trong khi cưỡng hiếp, có vẻ như rất đúng với tính cách hung thủ. Như vậy, hắn ở vào độ tuổi khá chín để chế ngự được các xung năng của mình tới 1 mức độ nào đó. Nhưng bạo lực mà hắn sử dụng là đặc trưng của một cơn điên dại, một mối hận thù chất chứa trong hắn suốt nhiều năm. Thế nhưng lại chưa tưng có trường hợp nào như vậy trong kho dữ liệu tin học. Từ khi được giao phụ trách cuộc điều tra, brolin đã chuyển dữ liệu về 2 vụ giết người cho chương trình VICAP (là chương trình giúp điều tra các vụ trọng án do fbi lập ra). Chương trình này có nhiệm vụ thu thập tất cả các yếu tố của các vụ trọng án trên lãnh thổ mỹ và cung cấp cho cảnh sát trên cả nước 1 cơ sở dữ liệu cho phép kiểm chứng thông tin. Bằng cách này nếu 1 kẻ giết người đã phạm tội ở illinois 2 năm trước đây và chặt tay các nạn nhân, thì chương trinhg VICAP sẽ cho phép brolin ngay lập tức biết được thông tin và lần theo đường đi của kẻ giết người hàng loạt từ bang này sang bang khác. Nhưng trong chương trình ko hề có dữ liệu liên quan đên 1 “kẻ chặt tay” nào đó. Brolin khoanh vùng độ tuổi mà anh đã viết trên bảng 23-28t. “nhiều khả năng là 23, 25. Hắn có thời gian đủ dài để lặp đi lắp lại các vụ án trong đầu, nhưng có lẽ ko thể tự kìm nén được trong nhiều năm. Hắn to khỏe, vì hắn khống chế được những phụ nữ tương đối thể thao. Đây là những nạn nhân it nguy cơ tính cách, nghề nghiệp và bạn bè của họ ko thuộc diện gây nguy hiểm, ngược lại với 1 gái điếm chẳng hạn. và vẫn theo những gì người ta biết, họ bị bắt cóc ở những nơi cũng có nguy cơ thấp, người thì trên 1 con phố khá đông đúc trong khu tư sản, người thì trong bãi đổ xe của 1 hộp đêm thời thượng và đông khách lui tới. thế nhưng lại ko có nhân chứng. hung thủ chấp nhận rủi ro, hắn đùa cợt. dường như hắn rất tự tin và bản thân có tổ chức, hẳn là hắn đã lên kế hoạch bắt cóc khá lâu trước đó. Trong cơn stress cao độ, nhưng lại tự tin tới mức nghĩ rằng mình ko thể bị tóm. Dần dà, hắn sẽ gặp nhiều rủi ro hơn và sẽ phạm ra nhiều sai lầm. nhưng hắn sau bao nhiêu nạn nhân? Nạn nhân nguy cơ thấp trong một môi trường nguy cơ thấp, điều này cũng chứng tỏ rõ về một độ chín nào đó. Hắn ko hành động theo sự thôi thúc của bản năng, hắn phải bị hoàn cảnh kích động rất nhiều, và luôn giữ được máu lạnh. Tiến đến gần nạn nhân là việc làm quan trọng với hắn, giai đoạn tán tỉnh khiến hắn thỏa mãn cao độ. Hắn phải nói chuyện với cô gái, tán tỉnh cô, có thể khi đó hắn đã tưởng tượng ra điều mình sẽ làm với cô. Chính lúc ấy, hắn bắt đầu tìm cách chiếm đoạt cô gái” - Viên thanh tra viết” 25 tuổi + hoặc _” lên tấm bảng veleda. - Tất cả những yếu tố này đã vach ra các hướng điều tra, và theo lời khuyên của brolin, cảnh sát đã tập trung phần lớn thời gian vào việc thẩm phấn các nhân viên của hộp đêm, cũng như các khách quen. Nhưng ko thu được kết quả gì. - Đằng xa, trong 1 căn phòng khác, một người nổi cáu vì bị buộc tội và hét to tằng anh ta vô tội. brolin uống hết cốc tra và trở lại bàn làm việc. - “kẻ bất lương đó rất thích tán tỉnh các nạn nhân hoặc ít nhất là trò chuyện với họ, tôi dám chắc như thế. Thêm nữa hắn ko giết người theo 1 chu kỳ chính xác, khoảng cách giữa 2 vụ đầu tiên là năm tuần, rồi 2 tuần sau hắn tiếp tục gây án lần thứ 3. Hắn rút ngắn thời gian giữa 2 vụ án. - Nghĩ đến đây, brolin cảm thấy vô cùng khó chịu anh biết rằng điều này ko có ý nghĩa gì cả, bọn giết người hàng loạt có thể gây nhiều vụ án trong khoảng thời gian ngắn và sau đó bước vào giai đoạn “nghỉ ngơi”. Nhưng cũng có những kẻ lại giết người ngày càng thường xuyên hơn, do khao khát vô độ của chúng chỉ có thể dừng lại khi bị bắt hoặc chết. điều mà anh hy vọng lúc này là tận dụng được tối đa thời gian để khai thác những chi tiết nhỏ nhặt nhất và tóm được kẻ bênh hoạn đó trước khi hắn phạm thêm 1 tội ác mới ko thể cứu vãn. - Lại còn thủ đoạn luôn luôn vứt xác xuống nước nữa… - “tên sát nhân nay biết là hắn bị vây đuổi, hắn biết rõ điều đó, và hắn ko muốn bị bắt, bởi vì hắn muốn tiếp tục gây án thêm lần nữa, hắn sẽ lại tiếp tục, vì hắn có nhu cầu đó” - Brolin lắc đầu chầm chậm vì nỗi tức giận âm ỉ. Anh đang xem các bức ảnh về nạn nhân mới nhất thì chuông điện thoại reo. - Thanh tra brolin nghe đây anh nhấc máy nói. + joshua, tôi là cả. có tin mới liên quan đến các khám nghiệm giải phẫu bệnh học. Carl dimestro làm việc ở phòng thí nghiệm của cảnh sát khoa học trong 1 tòa nhà lớn. anh tạm thời phụ trách ban sinh học với sự cộng tác của đội ngũ bác sĩ pháp y. - Đã xác định được danh tính nạn nhân phải ko? Brolin vội hỏi. - Không mọi người đang nghiên cứu hồ sơ về răng của nạn nhân. Nhưng chúng tôi có 1 thứ cho cậu, tôi đã tìm thấy tảo trong các mô. - Thấy gì? Brolin vừa hỏi vừa cố nhớ lại những bài giảng về tội phạm học ở quantico. - Thấy tảo. một loại tảo chứa silic chỉ thấy được qua kính hiển vị, loại tảo này sống ở tất cả các nơi có nước, dù là nước ngọt hay nước mặn. nạn nhân có nước trong phổ, nhưng điều này ko nói lên gì cả, tuy nhiên kết quả khám nghiệm bằng kính hiển vi cho thấy có tảo ở ngay trong các mô của phổi, gan và tim.tức là nạn nhân đã hít nước vào trước khi chết. ngoài nguyên nhân ngạt, còn có thêm chẩn đoán bị dìm chết, đúng là cô gái chết vì lũ đỉa, nhưng hung thủ đã đẩy nhanh hành động vào lúc cuối bằng cách dìm dầu cô gái vào nước. dù sao cũng có 1 điều chắc chắn đó ko phải là nước từ vòi mà là nước ở 1 nguồn nước tự nhiên, có cả hệ động thực vật. Brolin chờ đợi 1 phát hiện quan trọng, 1 cái gì đó có sức thuyết phục để ít ra cũng thể mở cho 1 hướng điều tra. Nhưng bằng chứng này chỉ khẳng định việc nạn nhân bị tra tấn trước khi chết, một hành động man rỡ đặc trưng của đao phủ portland. Hơi thất vọng, anh chỉ ngồi yên lặng. - Nhưng chưa hết, bác sĩ dimestro nói tiếp, loại tảo đó có thể cung cấp cho chúng ta nhũng thông tin rất thú vị khác. Brolin ko đánh giá cao carl dimesstro vì anh chàng bác sĩ này thường thích thú với những chi tiết dù là nhỏ nhất thấy được qua kính hiển vi, ngay cả khi chi tiết đó không hề khiến cuộc điều tra tiến triển. - Phải lưu ý rằng mỗi loại tảo có 1 cấu trúc riêng và hoàn toàn khác biệt tùy theo địa điểm nơi thu được chúng. - Đợi một chút, brolin cắt ngang, có nghĩa là anh có thể biết liệu nước nơi người ta vớt được xác nan nhân có phải chính là nước mà nạn nhân đã hít vào ko? - Đúng thế bằng cách phân tích tảo. mà trong trường hợp này tảo quan sát được trong các mô ko giống với loại tảo thu được khi khá nghiệm tử thi. Tôi có thể đảm bảo với cậu rằng nạn nhân ko bị dìm chết ở gần nới người ta tìm thấy cái xác. Hơn nữa, tôi có thể khẳng định đến 70% rằng ko phải trong nước sông tuilatin, vì loại tảo trong mô có cấu trúc khác xa với tảo sống ở sông này. Carl dimestro nói bằng giọng căng thẳng, lộ rõ vẻ mệt mỏi. - Có nghĩa là nếu lấy 1 ít nước trong phần lớn sông hồ quanh sông tualatin, rồi đem so sánh, anh có thể tìm được địa điểm chính xác nơi cô gái bị dìm chết phải ko? Không chút do dự, anh chàng bác sĩ khẳng định ngay. Giọng nói của anh đã thay đỏi, trở nên trầm hơn. - Tồi cùng với trợ lý peter đã tới phái nam portland để lấy tối da các mẫu nước của các hồ ao và sông cách sông tualatin dưới 30km. cuối cùng thì việc so sánh các mẫu tảo đã cho kết quả. Tôi đã tìm thấy loại nước mà nạn nhân hít vào. Đó là nước của 1 cái ao rất nhỏ ở phía đông nam stafford. Broin ko nói được gì. Đầu tiên anh thất vọng nhưng giờ đây anh bị bất ngời. công việc cần cù của 2 nhân viên phòng thí nghiệm trong khoảng thời gian ngắn lại rất quan trọng. - Nhưng…chắc chắn chứ? Anh ấp úng. - Đáng tin đến 95%. - Tuyệt vời, carl ạ, cậu làm việc tốt lắm, thật đấy, giờ thì cố nghỉ ngơi 1 chút đi, các cậu rất xứng đáng. - Quả là tôi ko hề ngủ suốt đêm qua. Chúng tôi đã đi lấy mẫu cả ngày hôm qua đén tận tối, rồi phân tích tất cả cho đến tận chiều nay. Chúng tôi rất may mắn khi tới đúng cái ao ấy. đó là một nơi hẻo lánh giữa rừng, một chấm nhỏ trên bản đồ của vùng. Tôi sẽ chuẩn bị cho cậu 1 hồ sơ dầy đủ cùng với các kết luận của tôi. - Hãy ngủ lấy vài giờ đi đã, hồ sơ có thể đợi đến mai. Nhưng cho tôi tên cái ao đi, tôi muốn đến nhìn qua 1 lượt. - Brolin đặt máy xuống sau khi chúc mừng carl dimestro thêm 1 lần nữa vì công việc mà anh đã hoàn thành. Anh suy nghĩ rất nhanh, hết hợp năng lực về tội phạm học của mình với những gì anh biết về vụ án đang điều tra. Cái xác đã được chuyển từ 1 nới tới 1 nới khác đó chính là lý do vì sao ko có nấm rêu trên môi, nước sông đã làm trôi chúng. Không phải ngẫy nhiên mà hung thủ di chuyển xác nạn nhân. 1 kẻ sát nhân ko thể làm điều đó mà ko có lý do xác đáng. Nếu như hắn đã dìm chết cô gái trong 1 cái ao nơi ko người qua lại, tại sao hắn lại chấp nhận rủi ro, chuyển xác qua chặng đường nhiều km để vứt xuống 1 con sông khác, tức là mạo hiểm hơn nhiều? tại sao ko để xác lại ở chính cái ao đó, ở giữa rừng nới sẽ rất lâu sau mới có thể có người phát hiện ra? Bởi vì có mối liên hệ cái ao với hung thủ! Bởi vì người ta có thể gắn kết cái ao với hung thủ. Đó là một hướng ko nên bỏ qua. Joshua brolin đứng dậy, cầm lấy áo vest và bấm 4 số của tổng đài. Phòng điều tra tội phạm. 1 phụ nữ nhấc mấy trả lời. - Cathy, thanh tra brolin đây. Hãy báo cho cảnh sát trưởng quận clackamas rằng tôi sẽ tới gặp họ, hãy đề nghị họ cho 1 chiếc xe đón tôi ở lối vào staffford. Cảm ơ cathy. Anh vừa tìm ra một hướng. một hướng dẫn anh tới hiện trường, đó chính là điều anh thiếu khi ở FBI. Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ nhìn nhận thất bại ở cụ như điều tốt nhất đã xảy đến với anh. Cuộc điều tra đang tiến triển, và broin ngập tràn háo hức khi bước ra khỏi phòng làm việc. cảm giác đang đi đúng hướng, sẽ có điều gì đó xảy ra, khiến anh thêm hào hứng. Anh ko hề nghi ngờ về những sự kiện sẽ diễn ra.một nỗi kinh hoàng đang từ từ nảy sinh. Hoảng hốt, Juliette ngọ nguậy điên cuồng, uốn cong người rồi trườn kiểu giật giật để rút mình càng nhanh càng tốt ra khỏi cái hốc nơi cô đang bị kẹt. Ai đó đi lại phía sau lưng cô. Trong vài giây, cô lấy lại tư thế nằm, đầu đã ra khỏi cái hốc tối tăm. Cô xoay người lại ngay lập tức và nhận ra một cái bóng lớn bao trùm lên cô và đang quan sát cô. Ánh sáng yếu ớt khiến cô không thể nhìn rõ những đường nét chính xác của người đó, nhưng cô cảm thấy ánh mắt của hắn trên người mình. - Thường thì tôi không bao giờ chọn họ như thế này, một giọng nói chậm và mạnh mẽ vang lên. Juliette không động đậy vì sợ hãi, cô thậm chí không nghĩ đến chuyện chạy trốn. - Nhưng cô bạn mới nhất mà tôi có ở đây không trong trắng. Hắn nhấn mạnh từ “ cô bạn “ như thể từ này vô cùng quan trọng. - Ồ, đó là lỗi của tôi, tôi biết rồi. Lẽ ra tôi không được vơ gái ở bất kỳ đâu. Đi tán tỉnh ở bến xe của hộp đêm thì đừng mong gặp được một đứa con gái ngoan. Chắc chắn rồi. Lần đầu tiên kể từ khi hắn ở trong căn phòng với cô, Juliette dám rời mắt khỏi hắn để nhìn vật dài dài phía sau hắn. Một cái thang. Một cái thang thả xuống từ miệng cửa trên trần, cách nền phải đến 2 mét. - Với em, tôi chỉ biết là không giống như thế. Bọn mình biết nhau rồi mà, tôi nghĩ em là 1 cô gái ngoan. Juliette cảm thấy nghẹn trong họng, nhưng cô vẫn cố nói. Cô phải tranh thủ thời gian, tên này điên thật rồi, cô tin chắc rằng không nên để hắn nói 1 mình. Cô nói chậm, phát âm khó khăn bằng giọng khẳn đặc: - Anh …muốn … gì? Cái bóng đứng thẳng dậy 1 cách nhẹ nhàng nhưng rất nhanh nhẹn, như thể hắn bị bất ngờ vì sinh vật trước mặt hắn lại nói được. - Cô em biết rồi đấy, hắn đáp sau vài giây, như tôi đã nói với em trên internet, tôi rất muốn khám phá em. Juliette giật mình. Đầu óc cô rối tinh với hàng chục ý nghĩ, hình ảnh và nhiều thứ lẫn lộn. Rồi 1 cái tên hiện lên trong cô. Oberon. - Em không phải lúc nào cũng tử tế với tôi, hắn nói bằng giọng ra vẻ trịch thượng, nhưng chúng ta sắp sửa được lỗi đó. Hắn nhẹ nhàng tiến lại gần. Juliette co quắp người ép sát vào tường. - Không, không, không, hắn nói và lắc lắc đầu vẻ trịnh trọng. Phải ngoan ngoãn thì tôi mới tử tế được. Nếu không tôi sẽ phải trừng phạt em. Giọng nói của hắn chính là giọng nói của gã đàn ông muốn chở cô về nhà khi cô ra khỏi nhà Camelia. Nhưng khi đó, hắn muốn tán tỉnh, còn bây giờ, giọng hắn nửa đe dọa, nửa điên khùng. Rõ ràng đây chỉ là 1 người. Cũng dáng người thể thao đó và giọng nói tương tự. Hắn cúi xuống và nắm lấy 2 vai cô. Juliette cảm thấy mùi nước hoa dùng sau khi cạo râu sộc vào mũi. - Cứ để yên, tôi sẽ không hại gì em. Trong khoảnh khắc, hắn nhấc cô lên và kéo về phía thang. Juliette định giẫy giụa nhưng có điều gì đó trong giọng nói của hắn khiến cô không làm thế. Lời dọa trừng phạt nếu không nghe lời hiện rõ trong giọng nói của hắn. Hắn không đùa, con người trước mặt cô không giống 1 kẻ bắt cóc để tống tiền. Đây là 1 chuyện khác, nghiêm trọng hơn, 1 mưu đồ làm hại. Juliette cố không để mình chìm trong những suy nghĩ đáng sợ, cô nhất thiết phải tìm ra điều gì đó để nói hoặc làm, 1 lần nữa cô lại cảm thấy mình cần tranh thủ thời gian. Người đàn ông đặt cô ở chân chiếc thang. - Không được động đậy. Hắn trèo lên rồi thả 1 cái móc ở đầu chiếc ròng rọc xuống. Một cái móc bằng kim loại sáng loáng dưới ánh nến. - Anh định làm gì với tôi? Juliette hỏi nhỏ, không giấu nổi nỗi sợ hãi làm nghẹn giọng. Hắn không trả lời mà tiếp tục điều khiển sợi dây. Rồi hắn trèo xuống dùng cái móc móc chặt vào sợi dây trói Juliette. Tất cả các thứ đồ đều được tra dầu mỡ đầy đủ, được chỉnh 1 cách hoàn hảo, Juliette cảm giác như đang ở trong 1 nhà máy. Cứ như đây là buổi diễn tập 1 màn kịch đã diễn hàng nghìn lần. Những động tác thành thạo của kẻ tra tấn, căn phòng dưới mặt đất được sắp xếp cẩn thận, bộ ròng rọc và cái móc chuyên dụng. Như thể hắn làm hàng loạt chuyện này, Juliette tự nhủ và 1 làn sóng kinh hoàng dâng lên trong cô. Cô thở dồn dập. Trong lúc hắn hoàn thành việc mắc cái móc vào sau lưng cô, Juliette cảm thấy hơi thở nóng hổi của hắn trên cổ cô khi hắn đáp: - Tôi sẽ cho e thấy tôi yêu em biết bao nhiêu … Mọi thứ bỗng nhiên biến thành cơn ác mộng khó tin. Cô biết mình sẽ không thể sống xót để ra khỏi nơi này. Căn hầm khủng khiếp này không khác gì 1 lò mổ. Đích thân cảnh sát trưởng quận Clackamas cùng 1 cấp phó của ông tới nới hẹn. Joshua Brolin trình bày mục đích chuyến đi không mang tính công vụ của mình và họ cùng đi về phía đông nam, đến khu rừng Stafford. Ở đó, họ rời đường chính và rẽ vào 1 con đường quanh co mà chiếc Mustang cũ kỹ của Brolin phải vất vả lắm mới đi hết được để tới cái ao nhỏ giữa rừng. Cái ao không sâu, dài khoảng 100m, xung quanh toàn cỏ và bụi lau sậy xòe rộng. Trên đường đi, Brolin bị bất ngờ vì khung cảnh vắng vẻ và tách biệt của nơi này. Lý tưởng để gây án mà không thể bị trừng phạt, anh nghĩ. Thế thì sao lại mang xác đến tận sôn Tualatin?!! Thật vô lý. Mọi hành động của hung thủ đều chứng tỏ khả năng làm chủ tình thế và 1 trí thông minh nào đó, vậy tại sao lại chấp nhận nguy cơ bị bắt quả tang với cái xác trong khi hắn chỉ việc vứt xác ở lại đây? - Ở đây có nhiều người qua lại không? Brolin hỏi ông cảnh sát trưởng đang quan sát nhanh khu rừng. - Ồ không, có lẽ chỉ vài người câu cá không am hiểu vì cái ao này không nhiều cá. Ngoài ra không có ai. Trừ vài thanh niên thỉnh thoảng tới đây chơi buổi tối, thế thôi. Dân vùng này thích dạo ở Washington park hơn. Brolin đồng tình. Lẽ ra cái ao là nơi hoàn hảo để vứt xác lại. Không giống với nhận dạng tâm lý. “ Nhất định phải có câu giải thích, Brolin tự nhủ, 1 yếu tố giải thích tại sao hung thủ lại chấp nhận rủi ro để mang xác đi nơi khác”. - Anh đã nói rằng Đao phủ Portland có liên quan đến vụ giết người mới xảy ra gần đây, cảnh sát trưởng nói. Anh nghĩ hắn ta đã tới đây sao? - Gần giống như thế, viên thanh tra lẩm bẩm. Không hài lòng với câu trả lời, cảnh sát trưởng đi quan sát mặt nước như thể ông đang đợi 1 con tàu sắp tới. Cấp phó của ông vẫn đứng yên, chưa nói 1 lời nào kể từ khi tới nơi. Brolin rời cái ao để đi quanh sát nhanh 1 vòng quanh bìa rừng. Thỉnh thoảng, anh liếc nhìn vào trong rừng và cuối cùng phát hiện ra 1 lối mòn rất khó đi. Cảnh sát trưởng đang đứng bên kia, cách khoảng 100m. Brolin gọi to: - Có 1 con đường ở chỗ này! Ông có biết không? Cảnh sát trưởng ra hiệu không nghe rõ và đi về phía anh không vội vã. Vì ông ấy còn tương đối trẻ và khỏe, nên Brolin cho rằng ông ấy cố tình không nghe thấy, nhưng anh thấy không thể bỏ qua câu hỏi này. Khi cảnh sát trưởng tới gần, anh lại đặt câu hỏi 1 lần nữa. - Ồ chỉ là 1 con đường mòn, có lẽ dành cho thợ săn. - Ở đây được phép săn bắn ư? - Đúng hơn là được chấp nhận. Không có người trông coi khu săn bắn, anh hiểu không. Tôi còn việc quan trọng khác để làm hơn là theo dõi những khu rừng thế này! - Có ai sống quanh đây không? Brolin hỏi. - Không, đây là nơi hẻo lánh, theo tôi nghĩ thì không ai có ý định sống ở 1 nơi như thế này. Vắng vẻ quá, cảnh sát trưởng khẳng định và sửa lại chiếc mũ trên đầu cho ngay ngắn. Brolin xem xét bìa rừng, đưa mắt nhìn theo 1 đoạn đường mòn. Rừng quá rậm rạp, với nhiều loại cây khác nhau. Cây cối mọc xen lẫn với những khoảnh dương xỉ, những bức tường dât leo có gai và vô số thân cây đã biến dạng trong quá trình phân hủy chậm. Có tiếng chim săn mồi vang lên chói tai phia trên tán lá cây. Hai người ngẩng đầu cùng 1 lúc. Nhìn thấy bóng 1 con chim cắt bay lượn trên đầu, cảnh sát trưởng đưa tay xoa cằm nói: - Bây giờ tôi mới nghĩ ra, đúng là có 1 người sống trong rừng, cách đây không xa. Brolin quay lại. - Gặp được người đó thì tốt quá, tôi muốn đặt vài câu hỏi với anh ta, Brolin nói. Anh ta tên là gì? - Leland. Leland Beaumont. Tôi không nghĩ ra vì đó là 1 chàng trai rất kín đáo. Chỉ khi nhìn thấy con chim cắt, tôi mới nhớ ra. Anh chàng này rất mê chim cắt. Nói chung là thích tất cả các loại chim săn mồi, hình như anh ta đang thuần dưỡng 1 con, anh ta dùng còi, loại còi … giống tiếng chim để nhử chúng tới. - Ống sáo, phó cảnh sát trưởng chữa lại, ông ta tới chỗ 2 người mà không ai nhận ra. Để thuần dưỡng chim săn mồi, người ta dùng 1 cái còi gọi là ống sáo. - Tôi thấy ông có vẻ biết nhiều về chủ đề này. Ông có biết Leland Beaumont không? Brolin hỏi. - Không biết gì hơn. Tôi nhiều lần nhìn thấy anh ta trên các cánh đồng quanh đây với lũ chim săn mồi của anh ta, chính tôi đã đuổi anh ta ra khỏi đó khi nông dân phàn nàn về chuyện này. - Cái tay Leland ấy, hắn làm nghề gì? Brolin hỏi. - Đủ thứ việc linh tinh. Nhưng niềm đam mê của anh ta là thuần dưỡng chim săm mồi và điêu khắc. Kinh ngạc, Brolin hỏi tiếp: - Điêu khắc ư? Cụ thể anh ra tạc cái gì? Phó cảnh sát trưởng nhún vai. - Tôi không rõ, dường như không rõ ràng, tôi nghĩ là anh ta đam mê các bàn tay. Brolin sững người. Cảnh sát trưởng và cấp phó của ông ta nhìn chằm chằm vào mặt anh cứ như họ đang đối diện với 1 sự hiện hình nào đó. - Thế nào, có sao không thanh tra? Cảnh sát trưởng hỏi. - Hãy đưa tôi đến chỗ Leland Beaumont, gọi thêm 1 xe ô tô nữa. Tôi nghĩ là chúng ta đã nắm được điều gì đó. Con chim cắt kêu 1 tiếng chói tai rất dài trên ngọn cây rồi biến mất trong khoảnh khắc. Cái ròng rọc rit lên lần cuối cùng và 1 cánh tay lực lưỡng nắm lấy thắt lưng quần jean của Juliette. Cô run lên. Hắn định tháo cái móc khỏi dây trói nhưng lại thôi. Hắn cảm nhận được làn da run rẩy qua lần áo sơmi. Hắn chầm chậm đưa tay đặt nhẹ lên hông Juliette. Cô rùng mình và không thể kìm được tiếng rên rỉ vì bất ngờ. Da cô vẫn run lên. Hắn vẫn chầm chậm đưa tay lên dọc theo sống lưng cô vào dừng lại ở giữa 2 bả vai. Hắn nghe thấy tiếng cô gái nuốt khó nhọc. Cô tên là Ishtar. Cô đã nói với hắn như thế. Tất cả cuộc trò chuyện giữa họ tren internet chỉ là khúc dạo đầu cho khoảnh khắc này, cho cuộc gặp mặt. Giờ đây, họ sẽ thực sự khám phá nhau. Cả 2 người. Ở trong nhau. Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy lượng adrenalin tăng mạnh và bộ phận sinh dục của hắn bắt đầu cứng lại. Những cơn run rẩy đã giảm, nhưng vẫn cảm nhận được. - Em sợ à? Hắn bình thản hỏi cô. Cô im lặng vài giây rồi đáp lại. - Vâng …Tôi có làm gì anh đâu … cô thì thầm. Một nụ cười hiện ra trên khuôn mặt hắn. - Có đấy. Giọng hắn nhẹ nhàng, rất điềm tĩnh. Nhưng Juliette không lầm tưởng. Hắn có khả năng làm điều xấu nhất, giọng của hắn không tự nhiên, hắn đang diễn trò. - Em đã quyến rũ tôi, hắn phản bác lại. Bằng tất cả những từ, những câu hiện trên màn hình vi tính của tôi. Chính em đã bảo tôi tới mang em đi. Tôi là hoàng tử của em. Lần này, mọi nghi ngờ đã sáng tỏ, “ gã này điên thật rồi, Luliette tự nhủ, 1 kẻ bệnh hoạn” Hắt rút tay ra khỏi lưng cô và Juliette nằm dài trên nền căn phòng. Đó là 1 gian nhà tối tăm, với những chiếc bàn thợ đầy dụng cụ. Một chiếc xe bán tải đỗ cách đó vài mét. Ánh sáng phát ra từ 2 chiếc đèn gara treo trên 1 thanh xà bằng kim loại và soi rõ những vật trang trí lạ lùng treo đầy trong xưởng. Những bàn tay. Phải đến 30 bàn tay, có lẽ được đúc bằng khuôn, mặc dù vài mẫu quá thô so với sản phẩm đúc khuôn. Dường như tất cả các bàn tay đó đều được làm bằng đất sét, theo mọi tư thế khác nhau. - Em biết đấy, tôi đã chuẩn bị cho chúng ta 1 bữa tối thực sự. Cả 1 chút rượu vang. Juliette quay đầu lại để nhìn rõ hơn kẻ bắt cóc mình. Đúng là hắn, kẻ đã đề nghị giúp đỡ cô. Chỉ khác là giờ đây cô không thấy hắn có vẻ gì lôi cuốn nữa. Hắn không đội mũ, tóc tai dựng đứng trên đầu thành nhiều túm cháy đen. Hắn cũng không cạo râu và chỉ mặc bộ áo liền quần của thợ cơ khí với một khóa kéo dài đằng trước. Trước Juliette nhìn mình, hắn giải thích bằng giọng nhỏ nhẹ: - Đúng, tôi biết, trông tôi không dễ coi, nhưng tôi sẽ sắp xếp tất cả cho tối nay. Về quần áo, tôi rất tiếc nhưng thế này tiện nhất cho … cho … rồi em sẽ thấy… Hắn cười rất tươi và Juliette máu mình đông lại vì sợ. Còn tồi tệ hơn nữa khi cô thấy hắn tự vuốt ve phần giữa hai đùi qua lớp áo liền quần. Ánh mắt hắn lạnh lùng và tàn bạo. Lúc này đây, Juliette biết rằng hắn đang đùa cợt với cô. Hắn thích thú với việc làm cô phải căng thẳng thần kinh dần dần, nói chuyện với cô bằng giọng nhỏ nhẹ. Hắn chơi trò mèo vờn chuột với cô. - Những gì người ta có thể làm trên mạng internet hiện nay thật điên rồ. Chỉ cần vài cuốn sách là có thể tìm ra tất cả, ngay cả tên thật của 1 nữ thần, hắn nói và để lộ hàm răng đều tăm tắp, gần như quá vuông. Hắn cúi đầu rồi nhìn chòng chọc vào mắt cô gái. - Nhưng trước tiên, hãy để lại cho tôi 1 kỷ vật, hắn vừa nói vừa kéo cô vào giữa căn phòng. Hắn lấy sợi dây xích 1 đầu gắn chặt vào nền nhà và bắt đầu quấn xích quanh chân tay cô gái. Để làm được điều này, hắn cởi dây trói và Juliette lập tức nuôi ý định giãy giụa và chạy trốn. Nhưng hai cánh tay đau ê ẩm khiến cô hết sức loạng choạng. Mặc dù vậy, cô cũng rút được chân ra khỏi xích và bằng 1 động tác rất nhanh của xương chậu, cô cố thử đứng dậy. Một cú đấm mạnh vào hông khiến cô thét lên và ngã xuống nền xi măng lạnh giá. Vài giây sau, cô nằm xấp, lại bị xích 1 lần nữa, và lần này thì thị xích vào nền nhà, chân và tay dang ra. - Giờ thì tôi để ý hơn đễn những cô gái mà tôi đi chơi cùng, hắn nói làm như họ là những người bạn thân thiết đang chuyện trò bình thản. Em có tưởng tượng nổi không, con bé gần đây nhất là gái điếm, 1 con điếm không chuyên. Dường như hắn lưỡng lự trước khi kể tiếp chuyện. - Cô ta nói với tôi rằng cô ta có thể … mút … cho tôi với giá rẻ. Em thấy thế là bình thường không? Nằm trên nền nhà lạnh giá, Juliette cố dõi theo kẻ tra tấn. Nhưng hắn đã biến mất khỏi tầm nhìn của cô. Hắn vẫn ở trong phòng, cô cảm nhận được hơi thở đều đặn của hắn ở không xa và nghe thấy tiếng một vật bằng kim loại. Hắn là hắn đang làm gì đó ở cuối xưởng dài. Vài giây trôi qua, hắn lại xuất hiện ở bên phải Juliette, hai tay xoa xoa vào nhau. - Rõ ràng là tôi không muốn nó. Tôi muốn nói về … con điếm đó. (Hắn ngừng 1 lát để ngắm nhìn rất nhiều bàn tay bằng đất sét đặt trên bàn.) Thậm chí cũng chẳng cần cho bộ sưu tập của tôi. Ôi quên mất! Hắn cúi xuống giá sách rồi bật chiếc cassette cũ kỹ phủ đầy bụi. Một làn điệu baroc vang lên trong nhà xưởng. Rồi hắn quay lại và lại biến vào bóng tối. Khi trở lại trước mặt Juliette, hai tay hắn cầm 2 chiếc bàn là đang tỏa hơi nóng ngùn ngụt. - Cái này là để làm cháy thịt. Nếu không em sẽ ngất đi và không bao giờ tỉnh lại được nữa. Mà như tôi nói với em, chúng ta còn phải ăn tối cùng nhau. Juliette thấy 2 cái bàn là đặt cạnh 2 bàn tay cô. Rồi hắn chộp lấy 1 vật bằng kim loại kêu loảng xoảng khi lướt trên mặt bàn. Đó là một lưỡi dao dài sáng loáng, giống như dao phay để chém đầu. - Sau đó, em sẽ ở lại với tôi lâu dài. Rất lâu dài. Chiếc Ford Mustang và 2 xe cảnh sát dừng lại ở giữa đường, giữa cánh rừng. - Tôi có thể nhầm, nhưng đây có thể là kẻ chúng ta đang tìm kiếm, Brolin cảnh báo. Vì thế không được sơ suất. Các anh lui lại, không lộ diện, đầu tiên tôi chỉ muốn nói chuyện với người này. Nếu có kết luận, tôi sẽ báo lại ngay lập tức. Nhưng nếu đây chính là kẻ giết người, thì có thể hắn sẽ đánh hơi thấy điều gì đó. Nếu diễn biến xấu đi, tôi kêu to “ cảnh sát” và các anh tới can thiệp. - Anh có chắc là muốn vào đó 1 mình không? Cảnh sát trưởng hỏi, ông không thích kiểu tình thế như vậy. - Chắc. Nếu đúng là hắn thì không được làm hắn sợ. Sự hiện diện của 1 cảnh sát mặc sắc phục trong nhà hắn sẽ khiến hắn kích động. Tôi không muôn gặp bất cứ rủi ro nào. Tôi sẽ đặt cho hắn vài câu hỏi chung chung, chủ yếu là về cái ao, xem hắn có nghe thấy gì không, thế thôi. Tôi chỉ muốn gặp hắn, đánh giá hắn. Cảnh sát trưởng miễn cưỡng chấp nhận. - Vào vị trí, thanh tra Brolin ra lệnh, và nhất là chỉ can thiệp khi tôi yêu cầu. Cả 4 cảnh sát mặc sắc phục tỏa vào rừng để bao vây căn nhà. Brolin đợi 1 lát rồi bắt đầu lên đường. Anh tới đích sau gần năm phút. Căn nhà chính khá nhỏ, chỉ có 1 tầng, với nhiều cửa sổ được che bằng những tấm rèm dày khó xác định màu vì đã bị bụi bẩn biến thành màu xám. Một gian xưởng sát cạnh nằm bên trong bức tường phủ đầy dây leo có gai và dương xỉ. Xưởng không rộng nhưng có lẽ khá sâu, không hề có cửa sổ, chỉ có cửa 1 ra vào với 2 cánh đang hé mở, từ đó vọng ra tiếng nhạc day dứt. Bên sườn phải của ngôi nhà có 1 chuồng chim to được làm thủ công, trong đó có 1 đôi chim cắt lông nâu đang chăm chú quan sát viên thanh tra trẻ. Brolin lướt nhanh qua trước đôi chim săn mồi rồi đi vòng quanh chuồng. Anh liếc nhanh 1 vòng quanh ngôi nhà, nhưng không thấy chiếc xe nào cả. Anh lưỡng lự 1 lát rồi tiến về phía cánh cửa nhà xưởng đang hé mở. Juliette cảm thấy tim đập dồn dập nhưng cô không thể phát ra tiếng kêu gào. Hắn lại gần cô kèm theo nụ cười tươi trên khuôn mặt. - Đừng lo, đầu tiên rất đau, nhưng sau đó tôi biết cách chăm sóc em … Cô cảm thấy bàn tay thô kệch của hắn vuôt ve mông cô qua quần jean. Khóa kéo tren bộ áo liền quần của hắn đã kéo xuống 1 nửa, để lộ phần ngực vạm vỡ. Hắn luồn 1 tấm ván xuống dưới cổ tay cô gái, người cô run lên bần bật. - Như thế, để lưỡi dao không bị hỏng vì chém xuống nền, hiểu không? Đầu Juliette quay cuồng vì quá sợ hãi, cô cảm thấy tâm trí cuồng loạn. - Lưỡi dao đẹp thế! Hắn thốt lên với vẻ ngưỡng mộ kiểu trẻ con. Rồi hắn vung con dao dài lên. Mắt hắn lồi ra khỏi hốc mắt, lóe sáng ngàn ánh lửa tức giận và điên cuồng kinh hoàng. Juliette cố hết sức thét lên còn lưỡi dao chém vào không khí. Nhanh như chớp. Chết người. Cô nằm trên nền nhà xưởng rùng rợn này và 1 thứ chất lỏng nóng ấm chảy trên cánh tay cô. Nhưng cô thậm chí không thấy đau. Sau đó, Juliette không bao giờ nhớ được mình đã nghe thấy rõ 1 tiếng nổ. Trong trí nhớ của cô chỉ còn lại âm vọng của 1 tiếng sấm khủng khiếp. Cô đánh bạo mở mắt và thấy hắn nằm sõng xoài cạnh vũ khí của hắn. Một phần hộp sọ của hắn bị mất. Chính máu của hắn đang chảy trên tay cô. Cô cử động bàn tay: vẫn nguyên vẹn. Juliette không hiểu chuyện gì diễn ra quanh mình. Có tiếng bước chân vội vã, rồi những lời thốt lên kinh ngạc, tiếp đó là những tiếng kêu, tiếng đám đông hoảng hốt vọng đến từ xa. Thứ duy nhất mà cô còn nhớ được là giọng nói trầm và đáng tin cậy khiến trái tim cô ấm lại: - Đừng sợ gì nữa, tôi là cảnh sát … Những thứ khác chìm trong nước mắt và vô thức.



Points : 0
Join date : 01/01/1970

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Linh Hồn Tội ác

Bài gửi by Sponsored content Today at 11:00 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết